上后园山脚

唐代 杜甫
朱夏热所婴,清旭步北林。小园背高冈,挽葛上崎崟。 旷望延驻目,飘摇散疏襟。潜鳞恨水壮,去翼依云深。 勿谓地无疆,劣于山有阴。石榞遍天下,水陆兼浮沈。 自我登陇首,十年经碧岑。剑门来巫峡,薄倚浩至今。 故园暗戎马,骨肉失追寻。时危无消息,老去多归心。 志士惜白日,久客藉黄金。敢为苏门啸,庶作梁父吟。
zhū xià suǒ yīng   qīng běi lín xiǎo yuán bèi gāo gāng   wǎn shàng yín
kuàng wàng yán zhù   piāo yáo sàn shū jīn qián lín hèn shuǐ zhuàng   yún shēn
wèi jiāng   liè shān yǒu yīn shí yuán biàn tiān xià   shuǐ jiān shěn
dēng lǒng shǒu   shí nián jīng cén jiàn mén lái xiá   báo hào zhì jīn
yuán àn róng   ròu shī zhuī xún shí wēi xiāo xi   lǎo duō guī xīn
zhì shì bái   jiǔ huáng jīn gǎn wéi mén xiào   shù zuò liáng yín