上汉谣

宋代 范仲淹
真人累阴德,闻之三十天。 一朝鸾鹤来,高举为神仙。 冉冉去红尘,飘飘凌紫烟。 下有修真者,望拜何拳拳。 愿君银台上,侍帝玉案前。 当有人间问,请为天下宣。 自從混沌死,淳风日衰靡。 百王道不同,万物情多诡。 尧舜累代仁,弦歌始能治。 桀纣一旦非,宗庙自然毁。 是非既循环,兴亡亦继轨。 福至在朱门,祸来先赤子。 尝闻自天意,天意岂如此。 何为治乱间,多言历数尔。 愿天赐吾君,如天千万春。 明与日月久,恩将雨露均。 帝力何可见,物情自欣欣。 人复不言天,天亦不伤人。 天人两相忘,逍遥何有乡。 吾当饮且歌,不知义与黄。
zhēn rén lèi yīn   wén zhī sān shí tiān
zhāo luán lái   gāo wèi shén xiān
rǎn rǎn hóng chén   piāo piāo líng yān
xià yǒu xiū zhēn zhě   wàng bài quán quán
yuàn jūn yín tái shàng   shì àn qián
dāng yǒu rén jiān wèn   qǐng wèi tiān xià xuān
cóng hùn dùn   chún fēng shuāi
bǎi wáng dào tóng   wàn qíng duō guǐ
yáo shùn lěi dài rén   xián shǐ néng zhì
jié zhòu dàn fēi   zōng miào rán huǐ
shì fēi xún huán   xīng wáng guǐ
zhì zài zhū mén   huò lái xiān chì
cháng wén tiān   tiān
wéi zhì luàn jiān   duō yán shǔ ěr
yuàn tiān jūn   tiān qiān wàn chūn
míng yuè jiǔ   ēn jiāng jūn
jiàn   qíng xīn xīn
rén yán tiān   tiān shāng rén
tiān rén liǎng xiāng wàng   xiāo yáo yǒu xiāng
dāng yǐn qiě   zhī huáng