上故相留公 其二

宋代 汪梦斗
明伦一疏笔如椽,痛扫凶邪四海传。故使北人骑屋望,时闻南面独班宣。 虽言上眷尤浓甚,只著前衔固怆然。旧日恩堂炊已熟,夕阳败柳奈号蝉。
míng lún shū chuán   tòng sǎo xiōng xié hǎi chuán shǐ běi 使 rén wàng shí   wén nán miàn bān xuān    
suī yán shàng juàn yóu nóng shén   zhǐ zhù qián xián chuàng rán jiù ēn táng chuī shú   yáng bài liǔ nài hào chán