伤古城次友人韵

宋代 耶律铸
每爱登临趁雨晴,凉生襟袂晚风清。草铺平野重祠绿,水引斜阳一线明。 残柳断碑兴废地,淡烟啼鸟古今情。繁华消尽市朝变,花落月明空水声。
měi ài dēng lín chèn qíng   liáng shēng jīn mèi wǎn fēng qīng cǎo píng zhòng shuǐ 绿   yǐn xié yáng xiàn míng 线    
cán liǔ duàn bēi xīng fèi   dàn yān niǎo jīn qíng fán huá xiāo jìn shì cháo biàn huā   luò yuè míng kōng shuǐ shēng