上官昭容书楼歌

唐代 吕温
汉家婕妤唐昭容,工诗能赋千载同。自言才艺是天真, 不服丈夫胜妇人。歌阑舞罢闲无事,纵恣优游弄文字。 玉楼宝架中天居,缄奇秘异万卷馀。水精编帙绿钿轴, 云母捣纸黄金书。风吹花露清旭时,绮窗高挂红绡帷。 香囊盛烟绣结络,翠羽拂案青琉璃。吟披啸卷终无已, 皎皎渊机破研理。词萦彩翰紫鸾回,思耿寥天碧云起。 碧云起,心悠哉,境深转苦坐自摧。金梯珠履声一断, 瑶阶日夜生青苔。青苔秘空关,曾比群玉山。 神仙杳何许,遗逸满人间。君不见洛阳南市卖书肆, 有人买得研神记。纸上香多蠹不成,昭容题处犹分明, 令人惆怅难为情。
hàn jiā jié táng zhāo róng   gōng shī néng qiān zǎi tóng yán cái shì tiān zhēn  
zhàng shèng rén lán xián shì   zòng yōu yóu nòng wén
lóu bǎo jià zhōng tiān   jiān wàn juàn shuǐ jīng biān zhì 绿 diàn zhóu  
yún dǎo zhǐ huáng jīn shū fēng chuī huā qīng shí   chuāng gāo guà hóng xiāo wéi
xiāng náng shèng yān xiù jié luò   cuì àn qīng liú li yín xiào juǎn zhōng  
jiǎo jiǎo yuān yán yíng cǎi hàn luán huí   gěng liáo tiān yún
yún   xīn yōu zāi   jìng shēn zhuǎn zuò cuī jīn zhū shēng duàn  
yáo jiē shēng qīng tái qīng tái kōng guān   céng qún shān
shén xiān yǎo   mǎn rén jiān jūn jiàn luò yáng nán shì mài shū  
yǒu rén mǎi yán shén zhǐ shàng xiāng duō chéng   zhāo róng chù yóu fēn míng  
lìng rén chóu chàng nán wéi qíng