伤歌行四首

宋代 黄庭坚
孟氏至诚通竹笋,姜诗纯孝感渊鱼。 古人常欲养志意,君子不唯全发肤。 有妹言归奉箕帚,仰谁出力助葭莩。 等闲亲鬓贫中白,自悔从来色养疏。
mèng shì zhì chéng tōng zhú sǔn   jiāng shī chún xiào gǎn yuān  
rén cháng yǎng zhì   jūn zi wéi quán  
yǒu mèi yán guī fèng zhǒu   yǎng shuí chū zhù jiā  
děng xián qīn bìn pín zhōng bái   huǐ cóng lái yǎng shū