伤歌行

明代 顾璘
青春欲去不可留,白日欲落花含愁。 银鞍白马分明别,故苑夫容伤素秋。 不惜红颜坐凋歇,可怜君恩难再得。 夜簟香销巫峡云,寒衣泪落秦关雪。 掩却青铜镜,不忍生尘埃。 且留兰膏烛,有心莫成灰。 风吹蓬枝往复回,去年团扇今年开。 小物无情尚如此,何独君恩无去来。 买赋无黄金,挑丝不成锦。 欲因魂梦逐车轮,愿君莫恶珊瑚枕。
qīng chūn liú   bái luò huā hán chóu  
yín ān bái fēn míng bié   yuàn róng shāng qiū  
hóng yán zuò diāo xiē   lián jūn ēn nán zài  
diàn xiāng xiāo xiá yún   hán lèi luò qín guān xuě  
yǎn què qīng tóng jìng   rěn shēng chén āi  
qiě liú lán gāo zhú   yǒu xīn chéng huī  
fēng chuī péng zhī wǎng huí   nián tuán shàn jīn nián kāi  
xiǎo qíng shàng   jūn ēn lái  
mǎi huáng jīn   tiāo chéng jǐn  
yīn hún mèng zhú chē lún   yuàn jūn è shān zhěn