上高赵宰同叔遗以诚斋集……

宋代 岳珂
古人忠与孝,不在工报恩。 如水日夜东,岂必同一源。 堂堂颜鲁公,舐血来平原。 鬼质不知何,几作绝吭魂。 大中白丞相,昔蹑卫国门。 幻作万羊梦,投畀朱崖村。 奇谤及师友,{上卫下足}言劝君尊。 匪但死不瞑,大是生无根。 我尝究初终,要亦无足论。 或以里言掇,或趣主意奔。 或从谈笑生,或即利欲昏。 初亦未有心,末乃成至冤。 青简玷齿颊,至今犹啍啍。 傥无魏阙恋,谁使舌莫扪。 森淅起奉册,片顷那容存。 床第本无从,何物能轾轩。 脂垢亦易辨,谁解洿玙璠。 如彼孟尝客,亦已悔而反。 正比萧相系,慰拊聊春温。 五人皆有为,评订何必繁。 之子独嗟事,画牢讯书爰。 反覆蹈生死,呵嘘变寒暄。 秋毫无所取,可验牍背翻。 自言复处渝,洗垢亦不痕。 常帖写元奏,别白如珉琨。 渠知褫鞶枉,端由吠声喧。 天定能胜人,白日开戴盆。 只於揭纸间,了了穷所元。 不特玷尽磨,那复恨可吞。 但观斯人心,虽踵五子跟。 居然蚤虱微,而比蛇与蚖。 抑观诚斋书,理到词不烦。 有形斯有情,相比如篪埙。 而於五子中,乃复加诈谖。 旋观逄与羿,端在友弗抡。 毁玉自出柙,扣金能反辕。 割席怀共耕,知几当赐膰。 齚舌漫尔为,揩眵愧吾惛。 正须起九京,相与浇一尊。 江湖两相忘,再拜师至言。
rén zhōng xiào   zài gōng bào ēn  
shuǐ dōng   tóng yuán  
táng táng yán gōng   shì xuè lái píng yuán  
guǐ zhì zhī   zuò jué kēng hún  
zhōng bái chéng xiàng   niè wèi guó mén  
huàn zuò wàn yáng mèng   tóu zhū cūn  
bàng shī yǒu     { shàng wèi xià   } yán quàn jūn zūn  
fěi dàn míng   shì shēng gēn  
cháng jiū chū zhōng   yào lùn  
huò yán duō   huò zhǔ yi bēn  
huò cóng tán xiào shēng   huò hūn  
chū wèi yǒu xīn   nǎi chéng zhì yuān  
qīng jiǎn diàn chǐ 齿 jiá   zhì jīn yóu tūn tūn  
tǎng wèi quē liàn   shuí shǐ 使 shé mén  
sēn fèng   piàn qǐng róng cún  
chuáng běn cóng   néng zhì xuān  
zhī gòu biàn   shuí jiě 洿 fán  
mèng cháng   huǐ ér fǎn  
zhèng xiāo xiāng   wèi liáo chūn wēn  
rén jiē yǒu wéi   píng dìng fán  
zhī jiē shì   huà láo xùn shū yuán  
fǎn dǎo shēng   biàn hán xuān  
qiū háo suǒ   yàn bèi fān  
yán chù   gòu hén  
cháng tiě xiě yuán zòu   bié bái mín kūn  
zhī chǐ pán wǎng   duān yóu fèi shēng xuān  
tiān dìng néng shèng rén   bái kāi dài pén  
zhǐ jiē zhǐ jiān   liǎo liǎo qióng suǒ yuán  
diàn jǐn   hèn tūn  
dàn guān rén xīn   suī zhǒng gēn  
rán zǎo shī wēi   ér shé yuán  
guān chéng zhāi shū   dào fán  
yǒu xíng yǒu qíng   xiāng chí xūn  
ér zhōng   nǎi jiā zhà xuān  
xuán guān páng 羿   duān zài yǒu lūn  
huǐ chū xiá   kòu jīn néng fǎn yuán  
huái 怀 gòng gēng   zhī dāng fán  
shé màn ěr wèi   kāi chī kuì hūn  
zhèng jiǔ jīng   xiāng jiāo zūn  
jiāng liǎng xiāng wàng   zài bài shī zhì yán