上方寺钟楼

明代 李梦阳
台上一钟鸣,登台万里平。蒹葭天正远,云气暮还生。 饥雀喧空泽,黄蒿断古城。不堪临眺屡,况是感秋情。
tái shàng zhōng míng   dēng tái wàn píng jiān jiā tiān zhèng yuǎn yún   hái shēng    
què xuān kōng   huáng hāo duàn chéng kān lín tiào kuàng   shì gǎn qiū qíng