上二溪山

宋代 张嵲
积雨连日夜,敢谓今旦晴。 绿彩泛林端,爱此朝景明。 晨炊肃徒驭,结束方上征。 千岩屹穹隆,万壑临峥嵘。 谁知有微迳,在此苍翠屏。 昔闻五尺道,驰心已伶俜。 今朝复何朝,冒此绝险行。 侧路不容足,下瞰千仞{左阝右亢}。 步武一蹉跌,陨身如建瓴。 避地本爱死,兹行岂偷生。 篮舆仗伧人,崎岖信所经。 下为崖石碍,上苦萝蔓撄。 阴岩多沮洳,泥苔汰相仍。 薄暮雨欲来,白云起如蒸。 稍观前山暗,已复如悬绳。 行行入中林,心悸万鼓鸣。 三泉如雪翻,竞泻石上声。 值此绝世景,避贼难为情。 路转复临川,濁流方满盈。 波神恣桀骜,势欲丘壑平。 雄张拥行潦,河渎将抗衡。 我方媚斯水,敢夸海若名。 叫渡雨逾急,山烟深杳冥。 舍棹即绝壁,扶持陟碐层。 经行细石坠,十步九战兢。 羊肠与三涂,其险莫与京。 叱驭匪前哲,但觉微命轻。 须臾至田家,茅茨耿青灯。 篝火燎衣湿,坐使愁虑并。 夜雨喧客耳,羇梦何由成。 平时起长望,重阴竟四瞑。 嘉禾垂垅病,恶木连山荣。 兵荒兼岁恶,吁嗟此黎氓。 泥水方自蔽,出门谅何能。 穷居未觉苦,篱外长峰青。
lián   gǎn wèi jīn dàn qíng  
绿 cǎi fàn lín duān   ài cháo jǐng míng  
chén chuī   jié shù fāng shàng zhēng  
qiān yán qióng lóng   wàn lín zhēng róng  
shéi zhī yǒu wēi jìng   zài cāng cuì píng  
wén chǐ dào   chí xīn líng pīng  
jīn zhāo cháo   mào jué xiǎn xíng  
róng   xià kàn qiān rèn   { zuǒ yòu kàng   }  
cuō diē   yǔn shēn jiàn líng  
běn ài   xíng tōu shēng  
lán zhàng chen rén   xìn suǒ jīng  
xià wèi shí ài   shàng luó màn yīng  
yīn yán duō   tái tài xiāng réng  
lái   bái yún zhēng  
shāo guān qián shān àn   xuán shéng  
xíng xíng zhōng lín   xīn wàn míng  
sān quán xuě fān   jìng xiè shí shǎng shēng  
zhí jué shì jǐng   zéi nán wéi qíng  
zhuǎn lín chuān   zhuó liú fāng mǎn yíng  
shén jié ào   shì qiū píng  
xióng zhāng yōng xíng liáo   jiāng kàng héng  
fāng mèi shuǐ   gǎn kuā hǎi ruò míng  
jiào   shān yān shēn yǎo míng  
shě zhào jué   chí zhì léng céng  
jīng xíng shí zhuì   shí jiǔ zhàn jīng  
yáng cháng sān   xiǎn jīng  
chì fěi qián zhé   dàn jué wēi mìng qīng  
zhì tián jiā   máo gěng qīng dēng  
gōu huǒ liǎo shī 湿   zuò shǐ 使 chóu bìng  
xuān ěr   mèng yóu chéng  
píng shí cháng wàng   zhòng yīn jìng míng  
jiā chuí lǒng bìng   è lián shān róng  
bīng huāng jiān suì è   jiē máng  
shuǐ fāng   chū mén liàng néng  
qióng wèi jué   wài zhǎng fēng qīng