【商调】集贤宾

元代 马致远
思情 天涯自他为去客,黄犬信音乖。日日凌波袜冷,湿透青苔。向东风不倚朱扉,傍斜阳也立闲阶,扑通地石沉大海,人更在青山外。倦题宫叶字,羞见海棠开。 【幺】春光有钱容易买,秋景最伤杯。他便似无根蓬草,任飘零不厌尘埃。假饶是线断风笋,落谁家也要个明白。近来自知浮世窄,少负他惹多苦债,别离期限数,占卜卦钱排。 【金菊香】敢投了招婿相公宅,多就了除名烟月牌,迷留没乱处猜。柳叶眉儿好,等你过章台。 【浪来里】更漏永,怎地捱?砧声才住角声哀。有灯光恨杀无月色,是何相待?姮娥影占了看书斋。 【尾】听夜雨无情,哨纱窗紧慢有三千解,韵欺蛩入耳,点共泪盈腮。疏竹响,晚风筛。刬地将芭蕉叶儿摆。意中人何在?猛随风雨上心来!
qíng
tiān wèi   huáng quǎn xìn yīn guāi líng lěng   shī 湿 tòu qīng tái xiàng dōng fēng zhū fēi   bàng xié yáng xián jiē   tōng shí chén hǎi   rén gèng zài qīng shān wài juàn gōng   xiū jiàn hǎi táng kāi
yāo chūn guāng yǒu qián róng mǎi   qiū jǐng zuì shāng bēi biàn 便 shì gēn péng cǎo   rèn piāo líng yàn chén āi jiǎ ráo shì xiàn 线 duàn fēng sǔn   luò shuí jiā yào míng bai jìn lái zhī shì zhǎi   shǎo duō zhài   bié xiàn shù   zhān guà qián pái
jīn xiāng gǎn tóu le zhāo 婿 xiàng gōng zhái   duō jiù le chú míng yān yuè pái   liú luàn chù cāi liǔ méi ér hǎo   děng guò zhāng tái
làng lái gēng lòu yǒng   zěn ái   zhēn shēng cái zhù jiǎo shēng āi yǒu dēng guāng hèn shā yuè   shì xiāng dài   héng é yǐng zhàn le kàn shū zhāi
wěi tīng qíng   shào shā chuāng jǐn màn yǒu sān qiān jiě   yùn qióng ěr   diǎn gòng lèi yíng sāi shū zhú xiǎng   wǎn fēng shāi chǎn jiāng jiāo ér bǎi zhōng rén zài   měng suí fēng shàng xīn lái