【商调】挂金索_我爱闲居,

元代 未知作者
我爱闲居,心镜常皎洁。境灭情忘,自然无分别。云散长空,露出清霄月。 此个家风,有口难分说。 一更里澄心,下手端然坐。赶退群魔,队队白羊过。剔起心灯,照见元初我。 方寸玲珑,宝珠悬一颗。 二更里人静,万事都无染。一对金蟾,上下来盘旋。吓退三尸,奔走如雷电。 白雪慢慢。降下纟花片。 三更里阳生,子母朝金阙。海底灵龟,吸尽金乌血。一气绵绵,三关都透彻。 万道霞光,捧出西江月。 四更里无事,四边都宁静。内放心花,赏玩长春景。戊己门开,有个真人进。 一粒金丹,运上昆仑顶。 五更里天明,还了修行愿。龙虎相交,倒把黄河卷。半空里雷声,鬼神难测 辩。 认得元初,本来真头面。 斋罢闲行,独唱无人和。山里樵夫,也唱哩仑罗。上了一个坡,下了一 个坡,便做高官,也只不如我。 过了一年,又是添一岁。每日随缘,争甚闲和气。可怜韶华,奔走如捻指。 莫待临头,腊月三十日。 奉劝人人,一一听分诉。不晓阴阳,怎知修行路。始初下手,炼就铅汞体。 自有龟蛇,引人曹溪路。 聪明君子,一一听分诉。甲子六年,看看降真数。跳出凡笼,一个长生路。 免教阎王,鬼使来勾取。
ài xián   xīn jìng cháng jiǎo jié jìng miè qíng wàng   rán fēn bié yún sàn cháng kōng   chū qīng xiāo yuè
jiā fēng   yǒu kǒu nán fēn shuō
gēng chéng xīn   xià shǒu duān rán zuò gǎn tuì 退 qún   duì duì bái yáng guò xīn dēng   zhào jiàn yuán chū
fāng cùn líng lóng   bǎo zhū xuán
èr gēng rén jìng   wàn shì dōu rǎn duì jīn chán   shàng xià lai pán xuán xià tuì 退 sān shī   bēn zǒu léi diàn
bái xuě màn màn jiàng xià   huā piàn
sān gēng yáng shēng   cháo jīn què hǎi líng guī   jìn jīn xuè mián mián   sān guān dōu tòu chè
wàn dào xiá guāng   pěng chū 西 jiāng yuè
gēng shì   biān dōu níng jìng nèi fàng xīn huā   shǎng wán cháng chūn jǐng mén kāi   yǒu zhēn rén jìn
jīn dān   yùn shàng kūn lún dǐng
gēng tiān míng   hái le xiū xíng yuàn lóng xiāng jiāo   dǎo huáng juǎn bàn kōng léi shēng   guǐ shén nán
biàn
rèn de yuán chū   běn lái zhēn tóu miàn
zhāi xián xíng   chàng rén shān qiáo   chàng   lún   luó shàng le   xià le
  biàn 便 zuò gāo guān   zhǐ
guò le nián   yòu shì tiān suì měi suí yuán   zhēng shén xián lián sháo huá   bēn zǒu niǎn zhǐ
dài lín tóu   yuè sān shí
fèng quàn rén rén   tīng fēn xiǎo yīn yáng   zěn zhī xiū xíng shǐ chū xià shǒu   liàn jiù qiān gǒng
yǒu guī shé   yǐn rén cáo
cōng ming jūn zi   tīng fēn jiǎ liù nián   kàn kàn jiàng zhēn shù tiào chū fán lóng   cháng shēng
miǎn jiào yán wáng   guǐ shǐ 使 lái gōu