上达奚舍人

唐代 孟郊
北山少日月,草木苦风霜。贫士在重坎,食梅有酸肠。 万俗皆走圆,一身犹学方。常恐众毁至,春叶成秋黄。 大贤秉高鉴,公烛无私光。暗室晓未及,幽行涕空行。
běi shān shǎo yuè   cǎo fēng shuāng pín shì zài zhòng kǎn   shí méi yǒu suān cháng
wàn jiē zǒu yuán   shēn yóu xué fāng cháng kǒng zhòng huǐ zhì   chūn chéng qiū huáng
xián bǐng gāo jiàn   gōng zhú guāng àn shì xiǎo wèi   yōu xíng kōng xíng