上楮平山

宋代 张嵲
层阴生万里,岁晚岚雾昏。 终日转盘道,那知入寒云。 忽上最高顶,划见众山繁。 嵯峨插苍旻,迫窄塞厚坤。 俯仰混一气,眺听属无垠。 直欲遡丰隆,逝将排帝阍。 小臣敢上诉,边尘暗中原。 天宁忍下土,厌此豺虎群。 庶几动真宰,一洗戎马氛。 此意复茫昧,侧伫扬精魂。
céng yīn shēng wàn   suì wǎn lán hūn  
zhōng zhuǎn pán dào   zhī hán yún  
shàng zuì gāo dǐng   huà jiàn zhòng shān fán  
cuó é chā cāng mín   zhǎi sāi hòu kūn  
yǎng hùn   tiào tīng shǔ yín  
zhí fēng lóng   shì jiāng pái hūn  
xiǎo chén gǎn shàng   biān chén àn zhōng yuán  
tiān níng rěn xià   yàn chái qún  
shù dòng zhēn zǎi   róng fēn  
máng mèi   zhù yáng jīng hún