伤春四首 其四

宋代 张耒
高楼春昼独惊心,白日閒云亦自阴。风雨催花花已尽,满城新绿乱鸣禽。
gāo lóu chūn zhòu jīng xīn   bái xián yún yīn fēng cuī huā huā jǐn mǎn   chéng xīn luàn 绿 míng qín