伤春四首 其四

明代 宗臣
野阔时仍鸟,山寒昼不花。最怜簪冕客,何事管弦家。 驰马去朝日,登楼起暮霞。青门悬万里,白发阻三巴。 天地方戎服,江湖况使槎。独将留滞色,惆怅对春华。
kuò shí réng niǎo   shān hán zhòu huā zuì lián zān miǎn   shì guǎn xián jiā    
chí cháo   dēng lóu xiá qīng mén xuán wàn bái   sān    
tiān fāng róng   jiāng kuàng shǐ 使 chá jiāng liú zhì chóu   chàng duì chūn huā