伤春四首 其二

明代 宗臣
雁塞烧焚后,孤城水旱余。荒凉自戎马,战伐且阎闾。 赤子疮痍满,黄金贡赋虚。星辰开将垒,风雨急军储。 圣主忧方切,群公计莫疏。振衣空太息,惭愧贾生书。
yàn sāi shāo fén hòu   chéng shuǐ hàn huāng liáng róng zhàn   qiě yán    
chì chuāng mǎn   huáng jīn gòng xīng chén kāi jiāng lěi fēng   jūn chǔ    
shèng zhǔ yōu fāng qiē   qún gōng shū zhèn kōng tài cán   kuì jiǎ shēng shū