伤春四首

宋代 张耒
晓雨催春不惜花,乱红飘泊委泥沙。 伤心忆得年时事,白发风前只叹嗟。
xiǎo cuī chūn huā   luàn hóng piāo wěi shā  
shāng xīn de nián shí shì   bái fēng qián zhǐ tàn jiē