伤春曲/满江红

宋代 贺铸
火禁初开,深深院、尽重帘箔。人自起、翠衾寒梦,夜来风恶。肠断残红和泪落。半随经雨飘池角。记采兰、携手曲江游,年时约。芳物大,都如昨。自怨别,疏行乐。被无情双燕,短封难托。谁念东阳销瘦骨。更堪白纻衣衫薄。向小窗、题满杏花笺,伤春作。
huǒ jìn chū kāi   shēn shēn yuàn jǐn zhòng lián rén cuì qīn hán mèng   lái fēng è cháng duàn cán hóng lèi luò bàn suí jīng piāo chí jiǎo cǎi lán xié shǒu jiāng yóu   nián shí yuē fāng   dōu zuó yuàn bié   shū xíng bèi qíng shuāng yàn   duǎn fēng nán tuō shuí niàn dōng yáng xiāo shòu gèng kān bái zhù shān báo xiàng xiǎo chuāng mǎn xìng huā jiān   shāng chūn zuò