伤春怀归

唐代 独孤及
谁谓乡可望,望在天地涯。但有时命同,万里共岁华。 昨夜南山雨,殷雷坼萌芽。源桃不余欺,先发秦人家。 寂寂户外掩,迟迟春日斜。源桃默无言,秦人独长嗟。 不惜中肠苦,但言会合赊。思归吾谁诉,笑向南枝花。
shuí wèi xiāng wàng   wàng zài tiān dàn yǒu shí mìng tóng   wàn gòng suì huá
zuó nán shān   yīn léi chè méng yuán táo   xiān qín rén jiā
wài yǎn   chí chí chūn xié yuán táo yán   qín rén cháng jiē
zhōng cháng   dàn yán huì shē guī shuí   xiào xiàng nán zhī huā