伤春

宋代 华岳
衣袂怯春寒,春在江南岸。 我意正伤春,复被春萦绊。 一雨胭脂湿,万壑冰澌泮。 撩我惜春心,与春伤烂漫。 柳垂不染丝,织成愁一片。 杏吐无烟火。烧碎肠千断。 忆昔腰如柳,柳腰轻易按。 忆昔面如花,花面娇难唤。 人不似春芳,随处得看玩。 因春忆美人,不见徒扼腕。 何时醉卧花柳中,一笑千金不容换。
mèi qiè chūn hán   chūn zài jiāng nán àn
zhèng shāng chūn   bèi chūn yíng bàn
yān zhī shī 湿   wàn bīng pàn
liāo chūn xīn   chūn shāng làn màn
liǔ chuí rǎn   zhī chéng chóu piàn
xìng yān huǒ shāo suì cháng qiān duàn
yāo liǔ   liǔ yāo qīng àn
miàn huā   huā miàn jiāo nán huàn
rén shì chūn fāng   suí chù kàn wán
yīn chūn měi rén   jiàn è wàn
shí zuì huā liǔ zhōng   xiào qiān jīn róng huàn