伤春

宋代 陈与义
庙堂无策可平戎,坐使甘泉照夕烽。初怪上都闻战马,岂知穷海看飞龙。 孤臣霜发三千丈,每岁烟花一万重。稍喜长沙向延阁,疲兵敢犯犬羊锋。
miào táng píng róng   zuò shǐ 使 gān quán zhào fēng chū guài shàng wén zhàn   zhī qióng hǎi kàn fēi lóng    
chén shuāng sān qiān zhàng   měi suì yān huā wàn zhòng shāo cháng shā xiàng yán   bīng gǎn fàn quǎn yáng fēng