山舫吟

清代 晓青
狭路忽相逢,欲让如何得。彼此各争先,必至同倾侧。 于中有一人,退步行几尺。不惟他跃然,己亦成让德。 苟能持此心,远足行蛮貊。是以读书人,理胜则明白。 愚贱好用专,悻悻不能释。格斗起微嫌,诤论级胶执。 天下互纷纭,周道何曾直。翻思古之人,感慨今之日。
xiá xiāng féng   ràng de zhēng xiān   zhì tóng qīng
zhōng yǒu rén   tuì 退 háng chǐ wéi yuè rán   chéng ràng
gǒu néng chí xīn   yuǎn xíng mán shì shū rén   shèng míng bai
jiàn hǎo yòng zhuān   xìng xìng néng shì dòu wēi xián   zhèng lùn jiāo zhí
tiān xià fēn yún   zhōu dào zēng zhí fān zhī rén   gǎn kǎi jīn zhī