山房牡丹有感

明代 沈守正
名花开在名山里,石气泉声助清泚。朱栏油幕醉潮生,何必姚黄与魏紫。 可怜老雨重相逼,令我见花减颜色。如嗔似怨不肯言,粉汗淋漓泪沾臆。 昨朝雨止漏微晖,花亦欠伸长太息。长太息,能几时,片片飞来落酒卮。 蜂蝶过门不复采,争向繁花媚别枝。人生荣盛真无几,来如惊弦去疾矢。 风雨忧思况半之,束手入袖都休矣。君不见沉香亭北倚栏人,马嵬日日飞灰尘。
míng huā kāi zài míng shān   shí quán shēng zhù qīng zhū lán yóu zuì cháo shēng   yáo huáng wèi    
lián lǎo zhòng xiāng   lìng jiàn huā jiǎn yán chēn shì yuàn kěn yán fěn   hàn lín lèi zhān    
zuó zhāo zhǐ lòu wēi huī   huā qiàn shēn cháng tài cháng tài néng   shí piàn   piàn fēi lái luò jiǔ zhī    
fēng dié guò mén cǎi   zhēng xiàng fán huā mèi bié zhī rén shēng róng shèng zhēn lái   jīng xián shǐ    
fēng yōu kuàng bàn zhī   shù shǒu xiù dōu xiū jūn jiàn chén xiāng tíng běi lán rén   wéi fēi huī chén