山房

宋代 陆游
柴门不掩俗人稀,成就山房一段奇。 木叶最宜新雨後,鸟声更胜暮春时。 家赀屡罄缘耽酒,宿习犹存为爱诗。 别有一条差自慰,术苗芎茁正离离。
chái mén yǎn rén   chéng jiù shān fáng duàn  
zuì xīn hòu   niǎo shēng gèng shèng chūn shí  
jiā qìng yuán dān jiǔ   宿 yóu cún wèi ài shī  
bié yǒu tiáo chà wèi   shù miáo qiōng zhuó zhèng