山礬

宋代 曾几
青云叶底雪花繁,只与田家插髻鬟。 不枉涪翁初着句,能令大士久开颜。
qīng yún xuě huā fán   zhǐ tián jiā chā huán  
wǎng wēng chū zhe   néng lìng shì jiǔ kāi yán