苫次述哀

清代 胤禛
慕思君父泪千行,四十余年顾复长。高厚深恩悲罔极,瞻依情切托靡方。 天颜咫尺忽成隔,庭训趋承难再望。提命谆谆犹在耳,樽彝肃肃总摧肠。 衔哀但觉苍旻远,举首惟悲白日凉。展转心增风木恨,劬劳忍诵蓼莪章。 仙軿已返层霄上,夜梦仍亲御座傍。海水可枯石可化,终天仰恋讵能忘!
jūn lèi qiān xíng   shí nián zhǎng gāo hòu shēn ēn bēi wǎng   zhān qíng qiē tuō fāng
tiān yán zhǐ chǐ chéng   tíng xùn chéng nán zài wàng mìng zhūn zhūn yóu zài ěr   zūn zǒng cuī cháng
xián āi dàn jué cāng mín yuǎn   shǒu wéi bēi bái liáng zhǎn zhuǎn xīn zēng fēng hèn   láo rěn sòng liǎo é zhāng
xiān píng 軿 fǎn céng xiāo shàng   mèng réng qīn zuò bàng hǎi shuǐ shí huà   zhōng tiān yǎng liàn néng wàng