山出云

唐代 章甫
山静云初吐,霏微触石新。无心离碧岫,有叶占青春。 散类如虹气,轻同不让尘。凌空还似翼,映润欲成鳞。 异起临汾鼎,疑随出峡神。为霖终济旱,非独降贤人。
shān jìng yún chū   fēi wēi chù shí xīn xīn xiù   yǒu zhàn qīng chūn
sàn lèi hóng   qīng tóng ràng chén líng kōng hái shì   yìng rùn chéng lín
lín fén dǐng   suí chū xiá shén wèi lín zhōng hàn   fēi jiàng xián rén