山出云

唐代 张胜之
片云初出岫,孤迥色难亲。盖小辞山近,根轻触石新。 飘飖经绿野,明丽照晴春。拂树疑舒叶,临流似结鳞。 从龙方有感,捧日岂无因。看取为霖去,恩沾雨露均。
piàn yún chū chū xiù   jiǒng nán qīn gài xiǎo shān jìn   gēn qīng chù shí xīn
piāo yáo jīng 绿   míng zhào qíng chūn shù shū   lín liú shì jié lín
cóng lóng fāng yǒu gǎn   pěng yīn kàn wèi lín   ēn zhān jūn