山出云

唐代 李绅
杳霭祥云起,飘飏翠岭新。萦峰开石秀,吐叶间松春。 林静翻空少,山明度岭频。回崖时掩鹤,幽涧或随人。 姑射朝凝雪,阳台晚伴神。悠悠九霄上,应坐玉京宾。
yǎo ǎi xiáng yún   piāo yáng cuì lǐng xīn yíng fēng kāi shí xiù   jiān sōng chūn
lín jìng fān kōng shào   shān míng lǐng pín huí shí yǎn   yōu jiàn huò suí rén
shè cháo níng xuě   yáng tái wǎn bàn shén yōu yōu jiǔ xiāo shàng   yīng zuò jīng bīn