山茶一树自冬至清明后著花不已

宋代 陆游
东园三日雨兼风,桃李飘零扫地空。惟有山茶偏耐久,绿丛又放数枝红。
dōng yuán sān jiān fēng   táo piāo líng sǎo kōng wéi yǒu shān chá piān nài jiǔ   cóng 绿 yòu fàng shù zhī hóng