山茶花

宋代 徐玑
山茶又晚出,旧不闻图经。花深嫌少态,曾入苏公评。 迩来亦变怪,纷然著名称。黄香开最早,与菊为辈朋。 纷红更妖艳,玉环带春酲。伟哉红百叶,花重枝不胜。 犹爱并山茶,开花一尺盈。日丹又其亚,不减红带鞓。 吐丝心抽须,锯齿叶剪棱。白茶亦数品,玉磬尤精明。 桃叶何从来,派别疑武陵。愈出愈奇怪,一见一欲惊。
shān chá yòu wǎn chū   jiù wén jīng huā shēn xián shǎo tài céng   gōng píng    
ěr lái biàn guài   fēn rán zhù míng chēng huáng xiāng kāi zuì zǎo   wèi bèi péng    
fēn hóng gèng yāo yàn   huán dài chūn chéng wěi zāi hóng bǎi huā   zhòng zhī shèng    
yóu ài bìng shān chá   kāi huā chǐ yíng dān yòu   jiǎn hóng dài tīng    
xīn chōu   chǐ 齿 jiǎn léng bái chá shù pǐn   qìng yóu jīng míng    
táo cóng lái   pài bié líng chū guài   jiàn jīng