山茶

宋代 刘克庄
青女行霜下晓空,山茶独殿众花丛。 不知户外千林缟,且看盆中一本红。 性晚每经寒始拆,色深却爱日微烘。 人言此树尤难养,暮溉晨浇自课僮。
qīng xíng shuāng xià xiǎo kōng   shān chá diàn 殿 zhòng huā cóng
zhī wài qiān lín gǎo   qiě kàn pén zhōng běn hóng
xìng wǎn měi jīng hán shǐ chāi   shēn què ài wēi hōng
rén yán shù yóu nán yǎng   gài chén jiāo tóng