宋代 丁谓
不起纤尘让,宁辞一篑劳。 始从拳石大,终致极天高。 莲顶观归马,蓬壶见负鰲。 器车呈上端,绳检秘崇褒。
xiān chén ràng   níng kuì láo  
shǐ cóng quán shí   zhōng zhì tiān gāo  
lián dǐng guān guī   péng jiàn áo  
chē chéng shàng duān   shéng jiǎn chóng bāo