莎鸡

唐代 李兼
悲思亦何苦,繁声咽未休。 家庭残日曙,衰草故园秋。 物化终归尽,年华迅若流。 要当期子夜,相与和商讴。
bēi   fán shēng yàn wèi xiū  
jiā tíng cán shǔ   shuāi cǎo yuán qiū  
huà zhōng guī jìn   nián huá xùn ruò liú  
yào dāng   xiāng shāng ōu