僧仲俨芥室

宋代 韩元吉
设席才方丈,谁将芥子看。 须弥藏自稳,琥珀拾应难。 脚底芒鞋破,颅边衲被寒, 遥知八万座,一笑且团栾。
shè cái fāng zhang   shuí jiāng jiè kàn  
cáng wěn   shí yìng nán  
jiǎo máng xié   biān bèi hán  
yáo zhī wàn zuò   xiào qiě tuán luán