森桧堂歌

明代 王世贞
结茆近城市,不闻车马声。一登丘公堂,恍然遗世情。 堂中何所见,金石一千卷。堂前何所植,老桧参天三百尺。 根出太古垂青铜,霜皮剥凿金芙蓉。长空冥冥挂云雾,白日隐隐撑虬龙。 秋阴障大暑,春色凌穷冬。秦皇若见之,泰山不得封。 罗盖团晴怪枝偃,少室嵩坛道非远。树杪遥飞瑟瑟泉,望中高映层层巘。 摩娑此桧公所栽,天与一气长崔嵬。人间但看长年岁,卑枝亦是清庙材。 我闻阙里二千载,祝融横来复安在。虞山七星亦近古,何处老翁更作主。 那得此桧还此堂,森然并矗公之乡。道傍过者诧相指,千林乔木摧昂藏。 为公作歌重叹息,丈夫立身须正直。君不见丘家堂前一老桧,扶持尚有神明力。
jié máo jìn chéng shì   wén chē shēng dēng qiū gōng táng huǎng   rán shì qíng    
táng zhōng suǒ jiàn   jīn shí qiān juǎn táng qián suǒ zhí lǎo   guì cān tiān sān bǎi chǐ    
gēn chū tài chuí qīng tóng   shuāng bāo záo jīn róng cháng kōng míng míng guà yún bái   yǐn yǐn chēng qiú lóng    
qiū yīn zhàng shǔ   chūn líng qióng dōng qín huáng ruò jiàn zhī tài   shān fēng    
luó gài tuán qíng guài zhī yǎn   shǎo shì sōng tán dào fēi yuǎn shù miǎo yáo fēi quán wàng   zhōng gāo yìng céng céng yǎn    
suō guì gōng suǒ zāi   tiān cháng cuī wéi rén jiān dàn kàn cháng nián suì bēi   zhī shì qīng miào cái    
wén quē èr qiān zǎi   zhù róng héng lái ān zài shān xīng jìn   chǔ lǎo wēng gèng zuò zhǔ    
de guì hái táng   sēn rán bìng chù gōng zhī xiāng dào bàng guò zhě chà xiāng zhǐ qiān   lín qiáo cuī áng cáng    
wèi gōng zuò zhòng tàn   zhàng shēn zhèng zhí jūn jiàn qiū jiā táng qián lǎo guì   chí shàng yǒu shén míng