僧舍避暑分韵得入字

宋代 谢翱
故人隔天风,海水吹不立。聊将尘渴心,远赴山中汲。 晴香芝菌生,暝翠雾露湿。唯应鸡犬深,幽林听经入。
rén tiān fēng   hǎi shuǐ chuī liáo jiāng chén xīn yuǎn   shān zhōng    
qíng xiāng zhī jūn shēng   míng cuì shī 湿 wéi yīng quǎn shēn yōu   lín tīng jīng