僧舍白牡丹二首

唐代 吴融
腻若裁云薄缀霜,春残独自殿群芳。梅妆向日霏霏暖, 纨扇摇风闪闪光。月魄照来空见影,露华凝后更多香。 天生洁白宜清净,何必殷红映洞房。 侯家万朵簇霞丹,若并霜林素艳难。合影只应天际月, 分香多是畹中兰。虽饶百卉争先发,还在三春向后残。 想得惠林凭此槛,肯将荣落意来看。
ruò cái yún báo zhuì shuāng   chūn cán diàn 殿 qún fāng méi zhuāng xiàng fēi fēi nuǎn  
wán shàn yáo fēng shǎn shǎn guāng yuè zhào lái kōng jiàn yǐng   huá níng hòu gèng duō xiāng
tiān shēng jié bái qīng jìng   yān hóng yìng dòng fáng
hòu jiā wàn duǒ xiá dān   ruò bìng shuāng lín yàn nán yǐng zhǐ yìng tiān yuè  
fēn xiāng duō shì wǎn zhōng lán suī ráo bǎi huì zhēng xiān   hái zài sān chūn xiàng hòu cán
xiǎng huì lín píng kǎn   kěn jiāng róng luò lái kàn