僧求晓披晚清二轩诗二首 其二

宋代 释德洪
旋螺堆空青,重叠不容数。夕阳穿贯之,浓薄自呈露。 数点没烟鸿,一声伐云斧。殷床钟未消,流萤自开户。
xuán luó duī kōng qīng   chóng dié róng shù yáng chuān guàn 穿 zhī nóng   báo chéng    
shǔ diǎn méi yān hóng 鸿   shēng yún yīn chuáng zhōng wèi xiāo liú   yíng kāi