僧伽歌

唐代 李白
真僧法号号僧伽,有时与我论三车。问言诵咒几千遍, 口道恒河沙复沙。此僧本住南天竺,为法头陀来此国。 戒得长天秋月明,心如世上青莲色。意清净,貌棱棱。 亦不减,亦不增。瓶里千年铁柱骨,手中万岁胡孙藤。 嗟予落魄江淮久,罕遇真僧说空有。一言散尽波罗夷, 再礼浑除犯轻垢。
zhēn sēng hào hào sēng qié   yǒu shí lùn sān chē wèn yán sòng zhòu qiān biàn  
kǒu dào héng shā shā sēng běn zhù nán tiān zhú   wéi tóu tuó lái guó
jiè cháng tiān qiū yuè míng   xīn shì shàng qīng lián qīng jìng   mào léng léng
jiǎn   zēng píng qiān nián tiě zhù   shǒu zhōng wàn suì sūn téng
jiē luò jiāng huái jiǔ   hǎn zhēn sēng shuō kōng yǒu yán sàn jìn luó  
zài hún chú fàn qīng gòu