埽雪歌

清代 成鹫
棕榈作帚竹作柄,与子相依为性命。四山冻合室悬磬,主人不出贫且病。 茅堂紧闭雪方盛,鸡犬无声烟火凊。弹琴高歌山谷应,钟期不来谁复听。 劳君为我一埽径,当有知音许乘兴。扁舟过我山色暝,免教窘步苦泥泞。 主人款客不失敬,儿童出入随使令。问谁荡涤寒威净,我则前驱君后竞。
zōng zuò zhǒu zhú zuò bǐng   zi xiāng wéi xìng mìng shān dòng shì xuán qìng zhǔ   rén chū pín qiě bìng    
máo táng jǐn xuě fāng shèng   quǎn shēng yān huǒ qìng tán qín gāo shān yīng zhōng   lái shuí tīng    
láo jūn wèi sào jìng   dāng yǒu zhī yīn chéng xìng piān zhōu guò shān míng miǎn   jiào jiǒng nìng    
zhǔ rén kuǎn shī jìng   ér tóng chū suí shǐ 使 lìng wèn shuí dàng hán wēi jìng   qián jūn hòu jìng