扫松山中怆然霜露之感

宋代 周密
风露感我心,使我秋衣单。郎忙索衾裯,惊叹岁月残。 忍哉使吾亲,重壤侵肌寒。松风日萧瑟,幽涧鸣悲酸。 愯然起中宵,泪血流阑干。
fēng gǎn xīn   shǐ 使 qiū dān láng máng suǒ qīn dāo jīng   tàn suì yuè cán    
rěn zāi shǐ 使 qīn   zhòng rǎng qīn hán sōng fēng xiāo yōu   jiàn míng bēi suān    
sǒng rán zhōng xiāo   lèi xuè liú lán gān