搔首

宋代 陆游
玩画无馀易,闻歌已尽诗。古人不可作,此理孰能推。 白发秋风里,青灯夜雨时。初心竟当负,搔首叹吾衰。
wán huà   wén jǐn shī rén zuò   shú néng tuī
bái qiū fēng   qīng dēng shí chū xīn jìng dāng   sāo shǒu tàn shuāi