扫花游(绿阴)

宋代 王沂孙
小庭荫碧,遇骤雨疏风,剩红如扫。翠交径小。问攀条弄蕊,有谁重到。谩说青青,比似花时更好。怎知道。□一别汉南,遗恨多少。 清昼人悄悄。任密护帘寒,暗迷窗晓。旧盟误了。又新枝嫩子,总随春老。渐隔相思,极目长亭路杳。搅怀抱。听蒙茸、数声啼鸟。
xiǎo tíng yīn   zhòu shū fēng   shèng hóng sǎo cuì jiāo jìng xiǎo wèn pān tiáo nòng ruǐ   yǒu shuí zhòng dào màn shuō qīng qīng   huā shí gèng hǎo zěn zhī dào   bié hàn nán   hèn duō shǎo
qīng zhòu rén qiāo qiāo rèn lián hán   àn chuāng xiǎo jiù méng le yòu xīn zhī nèn zi   zǒng suí chūn lǎo jiàn xiāng   cháng tíng yǎo jiǎo huái 怀 bào tīng méng róng shù shēng niǎo