三字诗六首

唐代 寒山
寒山道,无人到。若能行,称十号。有蝉鸣, 无鸦噪。黄叶落,白云扫。石磊磊,山隩隩. 我独居,名善导。子细看,何相好。 寒山寒,冰锁石。藏山青,现雪白。 日出照,一时释。从兹暖,养老客。 我居山,勿人识。白云中,常寂寂。 寒山深,称我心。纯白石,勿黄金。 泉声响,抚伯琴。有子期,辨此音。 重岩中,足清风。扇不摇,凉冷通。 明月照,白云笼。独自坐,一老翁。 寒山子,长如是。独自居,不生死。
hán shān dào   rén dào ruò néng xíng   chēng shí hào yǒu chán míng  
zào huáng luò   bái yún sǎo shí lěi lěi   shān ào ào   .
  míng shàn dǎo kàn   xiāng hǎo
hán shān hán   bīng suǒ shí cáng shān qīng   xiàn xuě bái
chū zhào   shí shì cóng nuǎn   yǎng lǎo
shān   rén shí bái yún zhōng   cháng
hán shān shēn   chēng xīn chún bái shí   huáng jīn
quán shēng xiǎng   qín yǒu   biàn yīn
zhòng yán zhōng   qīng fēng shàn yáo   liáng lěng tōng
míng yuè zhào   bái yún lóng zuò   lǎo wēng
hán shān   zhǎng shì   shēng