三韵三篇

唐代 杜甫
高马勿唾面,长鱼无损鳞。辱马马毛焦,困鱼鱼有神。 君看磊落士,不肯易其身。 荡荡万斛船,影若扬白虹。起樯必椎牛,挂席集众功。 自非风动天,莫置大水中。 烈士恶多门,小人自同调。名利苟可取,杀身傍权要。 何当官曹清,尔辈堪一笑。
gāo tuò miàn   cháng sǔn lín máo jiāo   kùn yǒu shén
jūn kàn lěi luò shì   kěn shēn
dàng dàng wàn chuán   yǐng ruò yáng bái hóng qiáng zhuī niú   guà zhòng gōng
fēi fēng dòng tiān   zhì shuǐ zhōng
liè shì è duō mén   xiǎo rén tóng diào míng gǒu   shā shēn bàng quán yào
dāng guān cáo qīng   ěr bèi kān xiào