三月二十三日赏牡丹秉之不至有诗来次其韵

明代 王鏊
老去那能复种花,姚黄魏紫亦诚嘉。岂知洛下平章宅,还到吴中野老家。 粉艳纷披晴堕雪,红香缭绕晚生霞。扬州芍药何如此,空色于人岂有涯。
lǎo néng zhòng huā   yáo huáng wèi chéng jiā zhī luò xià píng zhāng zhái hái   dào zhōng lǎo jiā    
fěn yàn fēn qíng duò xuě   hóng xiāng liáo rào wǎn shēng xiá yáng zhōu sháo yào kōng   rén yǒu