三月二十七日御青阳总戎邀游杨历岩观瀑诗以酬之兼简州佐言宝侯

清代 观荣
元鼎五年下南越,何暇来结山水缘。楼船一去不复返,后二千载名仍传。 我闻岩中瀑布实奇绝,不数匡庐雁荡天台巅。方今总戎整以暇,胜情胜具来相延。 二三好友联辔去,莺啼草绿山花妍。入山逾深路逾狭,泼眼青翠高摩天。 雷声轰轰不见影,蒙茸竹树楼阁悬。纡径以入蚁穴曲,循磴而上螺纹旋。 悬崖断处下无地,千尺倒挂龙蜿蜒。毛发洒然换尘骨,栩栩欲化凌云仙。 灵湫喷出珠错落,神物何日潜九渊。时凌八垓作霖雨,归去抱珠深窟眠。 初看出峡原一线,定知润物成千川。平原旷荡三万顷,灌溉尽作膏腴田。 水源未省何处落,欲叩真宰无言诠。回头雉堞在足底,来往蚁织纷喧阗。 太息红尘消白日,凡心欲悟虚空禅。从来灵境多幽閟,不遇好事谁为宣。 况乎古人亦陈迹,风流难溯魏晋前。徐凝诗恶太白死,髯苏往返无闻焉。 将军此来若发覆,我幸与君相周旋。题诗纪事勒之石,后起何必输前贤。 雄州别驾闻此语,相视而笑为欣然。
yuán dǐng nián xià nán yuè   xiá lái jié shān shuǐ yuán lóu chuán fǎn   hòu èr qiān zǎi míng réng chuán
wén yán zhōng shí jué   shù kuāng yàn dàng tiān tāi diān fāng jīn zǒng róng zhěng xiá   shèng qíng shèng lái xiāng yán
èr sān hǎo yǒu lián pèi   yīng cǎo 绿 shān huā yán shān shēn xiá   yǎn qīng cuì gāo tiān
léi shēng hōng hōng jiàn yǐng   méng róng zhú shù lóu xuán jìng xuè   xún dèng ér shàng luó wén xuán
xuán duàn chù xià   qiān chǐ dào guà lóng wān yán máo rán huàn chén   huà líng yún xiān
líng qiū pēn chū zhū cuò luò   shén qián jiǔ yuān shí líng gāi zuò lín   guī bào zhū shēn mián
chū kàn chū xiá yuán xiàn 线   dìng zhī rùn chéng qiān chuān píng yuán kuàng dàng sān wàn qǐng   guàn gài jǐn zuò gāo tián
shuǐ yuán wèi shěng chǔ luò   kòu zhēn zǎi yán quán huí tóu zhì dié zài   lái wǎng zhī fēn xuān tián
tài hóng chén xiāo bái   fán xīn kōng chán cóng lái líng jìng duō yōu   hǎo shì shuí wèi xuān
kuàng rén chén   fēng liú nán wèi jìn qián níng shī è tài bái   rán wǎng fǎn wén yān
jiāng jūn lái ruò   xìng jūn xiāng zhōu xuán shī shì lēi zhī shí   hòu shū qián xián
xióng zhōu bié jià wén   xiāng shì ér xiào wèi xīn rán