三友诗

明代 绝恂
友道日凋谢,伐木久无诗。讵谓草木间,友道反不亏。 娟娟白玉英,落落苍龙枝。复有青琅玕,岁晏以为期。 相看冰雪中,节概不少移。岂不念轗轲,守贞理所宜。 物性尚如尔,人情良可悲。勖哉三友交,吾当视为规。
yǒu dào diāo xiè   jiǔ shī wèi cǎo jiān   yǒu dào fǎn kuī
juān juān bái yīng   luò luò cāng lóng zhī yǒu qīng láng gān   suì yàn wéi
xiāng kàn bīng xuě zhōng   jié gài shǎo niàn kǎn   shǒu zhēn suǒ
xìng shàng ěr   rén qíng liáng bēi zāi sān yǒu jiāo   dāng shì wéi guī